Suy Gẫm...


Ly nước dâng mẹ nhân Lễ Vu Lan 
Thursday, August 27, 2015 6:19:04 PM 

by Lệ Hoa Wilson

Má tôi tên Nhiễu, Quách Thị Nhiễu. Ngày bà vào nhà thương sanh ra tôi, ba tôi bận đi nhậu với bạn bè nên bà nói với cô mụ là bà không có chồng và muốn tôi mang họ mẹ. Vì thế tôi thành Quách Thị Lệ Hoa. Sau này ba tôi năn nỉ quá nên bà cho ba tôi ra tòa nhận con nhưng vẫn cương quyết để tôi mang họ mẹ. Bà nói một người chồng lo đi nhậu ngày vợ chuyển bụng không xứng đáng để cho con mang họ. Tôi tiếp tục mang họ Quách. Ba tôi tiếp tục nhậu.

Má tôi dốt đặc! Bà chưa từng bao giờ đến trường ngoại trừ một buổi tối vào khoảng năm 1955. Bà tham dự vào lớp học tối của Hội Truyền Bá Quốc Ngữ (mà tôi là cô giáo), học ký được chữ X, rồi thôi. Bà không bao giờ trở lại. Vậy mà trong đầu bà có cả một máy tính điện tử và một bộ nhớ tới mấy chục megabytes .

Vào nhiều năm cuối đời bà bán hột xoàn ở Chợ Củ, Sài Gòn. Mỗi khi có chuyến hàng về từ Hong Kong, bà phân chia hột xoàn thành từng loại lớn nhỏ, sạch dơ, nước trắng hay vàng v.v.. rồi bán sỉ lại cho bạn hàng. Vì không biết chữ nên bà không thể ghi chép lại bằng giấy tờ được. Mọi chuyện mua bán trong ngày bà đều ghi lại trong óc. Chiều về bà ngồi đọc lại cho con ghi chép, vài chục vụ trao đổi với mọi tình tiết éo le, bà nhớ không sót một ly. Tôi chỉ phải ghi chép thôi mà đầu óc còn tá hỏa lên thế mà bà tỉnh bơ, vanh vách không sót một chi tiết nào. Từ chuyện nầy tôi cũng học được một bài học là Trời Đất công bình, không cho mình cái này thì bù trừ cái khác, không nên nhìn vào cái thiếu sót mà thất vọng, khóc than.

Má tôi sanh ra trong một gia đình nghèo, rất nghèo. Khi mới lên mười tuổi, ngoại tôi không đủ tiền đóng thuế thân (là một thứ thuế cá nhân cho nhà nước pháp thuộc) nên đem má tôi đến “ở đợ nát lời” cho bà phủ Ngọc. Tôi tự hỏi có ai còn nhớ đến hai chuyện này không: Đóng thuế thân và ở đợ nát lời ? Ở đợ nát lời có nghĩa là mình đem con đến cho nó giúp việc trong nhà người ta, lấy một số tiền về để trả nợ. Con mình làm người ở mà không được trả tiền lương cho đến khi nào mình có đủ tiền đem đến hoàn trả cho nhà chủ tiền mượn lẫn tiền lời thì mới chuộc được con ra khỏi cảnh nhục nhằn.

Nghe má tôi kể lại, ngoại tôi nước mắt dầm dề, cầm tay con không nở rời, lớp thương con, lớp tủi hổ. Ngoại cầm tiền mà khóc mùi mẫn. Má tôi mếu máo nhìn ngoại, sợ sệt cho một tương lai đen tối, khắc nghiệt nhưng cương quyết tiến thẳng vào nhà chủ bắt đầu cuộc đời tôi mọi để trả hiếu cho người mẹ nghèo.

Bà phủ Ngọc có hai cô con gái, một bằng tuổi má tôi, một nhỏ hơn hai tuổi. Thời bấy giờ con gái nhà quan, nhà giàu là phải biết may vá thật giỏi, nấu nướng thật ngon , bánh mứt thật khéo, ăn nói dịu dàng... có nghĩa là phải có đầy đủ công dung ngôn hạnh thì mới được gia đình đàng hoàng sang trọng đến coi mắt và cưới hỏi. Má tôi lớn lên cùng hai cô, làm tất cả mọi chuyện trong nhà, học tất cả khéo léo của chủ. Ngoài những lúc phụ nấu ăn và làm bánh trái thêu thùa, buổi tối bà còn ngồi đấm bóp cho mấy bà khách đánh tứ sắc, đổ ống nhổ trầu, chạy mua cà phê, hủ tiếu v.v... thôi thì mọi chuyện sang hèn gì cũng đổ lên đầu đứa bé gầy nhom mười tuổi !

Nhưng má tôi không hề than khóc số phận hẩm hiu, mới mười tuổi phải đi ở mướn. Bà thấy đó là một chuyện hết sức tự nhiên, cha mẹ nghèo thì con đi ở đợ, không có gì quan trọng hết. Nhưng bà cũng không bao giờ nghĩ là bà sẽ ở mướn trọn đời. Ngay khi quay lưng vào nhà chủ, bà đã tự hứa là sẽ ra khỏi đó dù mẹ có tiền đến chuộc hay không . Bà chắc mót từ đồng xu của khách đánh bài cho, rồi dần dần lớn lên, tài khéo léo của bà khiến bạn bà phủ phải nhờ tới mỗi khi nhà có tiệc tùng, cưới hỏi. Tiền thưởng của mấy bà nhà giàu vắt máu tuy ít ỏi nhưng cũng đủ để bà tự chuộc mình ra khỏi cảnh ở đợ nát lời.

Từ đó bà bắt đầu bán bánh mứt, thức ăn rồi dần dần mở sạp bán quần áo may sẵn ở chợ Cần Thơ rồi cuối cùng là bán hột xoàn ở Chợ Củ, Sài Gòn. Bà ăn mặc giản dị, chưa từng bao giờ biết xài son phấn. Cả đời bà hy sinh cho mẹ và sau đó cho đàn con.

Thắm thía thân phận con nhà nghèo thất học, bà nhất quyết cho anh chị em tôi đi học đến nơi đến chốn dù bà phải tốn hao cực khổ bao nhiêu. Bà buôn gánh bán bưng, thức khuya dậy sớm nhưng không bao giờ cho anh chị em tôi nghỉ học một ngày để phụ giúp bà. Chúng tôi chỉ được giúp mẹ sau khi đi học về và xong bài vở trong trường.

Có đêm nằm ngủ ở bộ ván ngựa sau bếp, chợt thức dậy lúc gần sáng, tôi thấy bà lui cui nướng bánh để kịp buổi chợ mai. Ngọn đèn dầu lung lay hắt bóng bà lên tường. Nó xiêu vẹo, ngả nghiêng như những bước chân bà khi bưng thau bột nặng trĩu. Lòng tôi rào rạt thương mẹ. Tôi nằm đó nước mắt nóng hổi lăn dài xuống má, cổ họng nghẹn đau vì nén tiếng khóc. Nếu lúc đó tôi nhảy ra khỏi bộ ván ngựa, chạy tới ôm bà khóc chắc bà nghỉ là tôi bị... ma nhập! Vì bà hy sinh mà không chờ đợi tiếng cám ơn, bà nuôi dưỡng mà không cần đền trả. Bà không nghỉ lôi thôi rắc rối như người có học. Bà đem cuộc đời ra trả ơn cho mẹ, đem máu tim ra nuôi dưỡng đàn con. Giản dị, tự nhiên, toàn vẹn. Không thấy đó là hy sinh, là cao cả, là thiêng liêng.

Tôi không biết nếu khi tôi được sanh ra má tôi đã là người giàu sang, tôi được nuôi dưỡng như con nhà giàu, hãnh diện, kiêu ngạo, khinh người thì tôi sẽ đối phó với những hoàn cảnh trắc trở, khổ đau như thế nào? Tôi đã đi qua cuộc đời với nhiều thất bại, nhục nhằn nhưng bài học về cuộc tranh đấu để vươn lên của mẹ khiến tôi chưa bao giờ ngả xuống mà cứ nằm đó khóc than trách móc số phận, đổ thừa cho những ngôi sao xấu, oán hận sự sắp đặt không công bình của “ông Trời.” Tôi nhìn lại chính mình, sữa đổi và lại cố đứng lên. Tôi chia sẻ bất hạnh, thông cảm lầm lỗi và tha thứ những vấp ngã của mọi người. Vì thế tôi lần lần hoán đổi được những nghiệp xấu mà tôi đã gây ra đời này hay những đời trước. Và tất cả đều là do má tôi. Bà không nói ra lời nhưng cách sống của bà đã thấm nhuần vào mạch máu tôi và giúp tôi vượt qua biết bao là hầm hố chông gai của cuộc đời.

Bây giờ má tôi đã qua đời. Tôi nghĩ lại, tôi chưa từng bao giờ nói một lời cám ơn mẹ. Tôi chưa từng bao giờ nói cho mẹ biết trái tim tôi đã dào dạt bao nhiêu tình cảm biết ơn, nước mắt tôi đã từng chảy tràn trề trong đêm tối khi nhìn bóng mẹ hắt hiu qua ánh đèn dầu. Tôi làm tất cả chuyện bà sai tôi làm nhưng tôi chưa từng rót cho bà một ly nước mà bà không hỏi, nấu cho mẹ một chén cháo mà bà không sai. Dù cho đầu óc má tôi có giản dị tới bực nào thì chắc tim bà cũng nở ra khi con nhìn mẹ trìu mến và dịu dàng nói với mẹ lời cám ơn. Vậy mà tôi đã chưa từng làm điều đó.

Ngày Lễ Vu Lan báo hiếu sắp tới rồi. Chiều nay khi các cháu đi học về, bài vở đã làm xong, cơm nước đã đầy đủ, mẹ đang ngồi trong phòng khách xem truyền hình, hoặc vá chiếc áo, hoặc đọc một cuốn sách... cháu hãy rót một ly nước đem tới cho mẹ dù mẹ không hỏi. Cháu hãy để ly nước bên cạnh mẹ, quàng tay qua cổ mẹ, cúi xuống hôn mẹ và dịu dàng nói, “Con cám ơn mẹ.”

Mẹ cháu sẽ ngạc nhiên không biết đứa con nhỏ này ngày hôm nay lên cơn gì đây hoặc muốn món quà gì đây, nhưng khi mẹ nhìn lên ánh mắt chứa chan sự biết ơn, thương yêu cũng như nụ cười rạng rỡ của cháu, bà lập tức biết rằng ly nước kia được rót ra từ trong trái tim của cháu . Bà sẽ từ hòa nhìn cháu và nói, “ Mẹ cũng cám ơn con.”

Cháu có nghĩ ra được một món quà nào quí hơn là ly nước này trong Ngày Vu Lan báo hiếu không?

Một bài hát vang vang trong đầu tôi, “ Nếu có thương tôi... xin hãy thương tôi ngay bây giờ!...” Hãy hát đi cháu... Nếu có thương mom... Xin hãy thương mom ngay bây giờ... 

Hãy yêu thương mà uống ly nước đi, mẹ nhé!


BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC ! 



Nếu bạn thức dậy sáng nay
vẫn có nhiều sức khỏe hơn bệnh tật , được sống tự do...
không phải nằm trong phòng cấp cứu bệnh viện ...
thì bạn đang may mắn hơn hằng triệu người sắp chết tuần này ... 
Người ta hay coi thường những gì mình đang có ! 
Chỉ khi nào mất đi, mới hiểu và...
ân hận...muộn màng ! 


Nếu bạn chưa từng cảm nhận 
sự nguy hiểm trong chiến trường,  sự cô đơn trong ngục thất,
sự đau đớn khi bị hành hình, cảnh nhục nhã, trốn tránh,
sự đói ăn khát uống , cảnh sống lang thang vô gia cư...sống không biết ngày mai sẽ ra sao...
Thì bạn đã hạnh phúc hơn
mấy trăm triệu người trên thế giới ...
Nếu bạn được 
đi du lịch 
mà không sợ bị làm khó dễ,
Bạn may mắn hơn đa số trong khoảng
gần 3 tỉ người trên thế giới

Nếu bạn có thức ăn trong tủ lạnh 
có áo che thân, có nơi cư ngụ
và có nơi để gối đầu khi ngủ,không phải lo lắng
quá nhiều về ngày mai .... 
Bạn đã giàu có hơn 75% người trên thế giới này 
Nếu bạn có tiền trong nhà, ngân hàng ,
trong ví, và có bạc lẻ đâu đó...

thì bạn là một trong số 8% người
giàu có hơn rất nhiều người trên cả thế giới này.
 

Nếu bạn có thể ngẩng cao đầu , có thể mỉm cười
và cảm thấy biết ơn cuộc đời...
Bạn đã là người có hạnh phúc
vì đa số chúng ta có thể cảm nhận điều đó ,
nhưng lại không chịu làm điều này.

Quá nhiều người tham lam,tự làm khổ mình...
Nếu bạn có thể nắm tay người nào đó
ôm choàng họ, hoặc vỗ về an ủi ,động viên họ bằng hình thức nào đó ...từ tinh thần tới vật chất ...,
Bạn đã là người có hạnh phúc vì bạn có thể
hàn gắn vết thuơng lòng ,làm vợi đi nỗi buồn
của nhân loại !
Hàng ngày , ngay lúc này đây ,đang có biết bao người đau khổ vì đủ mọi bất hạnh , từ bệnh tật đến chiến tranh , tù đầy , các hoàncảnh cơ cực...
hàng nghìn trẻ em chết đói ở châu Phi mỗi ngày ...
Nếu bạn có thể đọc được email này 
Bạn là người có phúc hơn 2 tỉ người
trên cả thế giới- vì họ không thể
đọc được bất cứ chữ gì và sống như
các động vật ...
Bạn là người đang có nhiều hạnh phúc ...
đang sung sướng...
chỉ có điều : Bạn chưa biết đó thôi !
Đừng than phiền ,đòi hỏi quá nhiều...
Mai đây, chưa biết những gì ...sẽ tới !
Quy luật "Vô thường" luôn đúng ...
Xin  đừng phí phạm hạnh phúc trong tay !


BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC !
Hãy biết chia x vi ngườ i khác ! 
http://i1125.photobucket.com/albums/l587/gif-mania/album152/x_3d77029c.gif.



Khi Đức Chúa Trời Giúp Bạn, bạn không cần phải thắc mắc nhiều!

Người phụ nữ vội vã đến hiệu thuốc tây để lấy thuốc, khi trở lại xe của cô và phát hiện ra rằng xe của cô đã bị khóa từ bên trong.
Người phụ nữ tìm thấy một cái móc áo cũ để lại trên mặt đất.
Cô nhìn nó và nói, "Tôi không biết làm thế nào để sử dụng cái này. "
Cô cúi đầu và xin Chúa giúp cô.

Trong vòng 5 phút một xe mô tô cũ ào ào chạy tới, điều khiển bởi một người đàn ông có râu, đang mặc áo khoác có hình sọ người trông thật đáng sợ.

Ông ta rời khỏi xe của mình và hỏi ông có thể giúp đỡ gì cho cô?
Cô nói:. "Vâng, con gái tôi bị bệnh, cửa xe tôi đã bị khóa, chìa khóa trong xe của tôi. Tôi phải về nhà. Xin vui lòng dùng cái móc áo này để mở khóa xe của tôi được không? "
Ông nói: "Chắc chắn là được rồi."

Ông bước tới chiếc xe, và trong vòng chưa đầy một phút xe đã được mở.

Cô ôm chầm lấy người đàn ông với những giọt nước mắt và nói, "Cảm ơn, Thiên Chúa, đã gửi cho tôi một người đàn ông rất tốt đẹp như vậy."
Người đàn ông nghe lời cầu nguyện nhỏ của cô và trả lời: "Thưa cô, tôi KHÔNG phải là một người đàn ông tốt đẹp. Tôi vừa mới ra tù ngày hôm qua; Tôi đã vào tù vì tội trộm cắp xe. "
Người phụ nữ ôm chầm lấy người đàn ông một lần nữa, thổn thức, "Oh, cảm ơn
bạn, cám ơn Đức Chúa Trời! Ngài thậm chí còn gửi đến cho tôi một người thật chuyên nghiệp! "

Chúa Trời thật tuyệt vời, có phải vậy không?

THE SUITCASE







THE SUITCASE
CÁI VA-LI


A man died, when he realized it, he saw God coming closer with a suitcase in his hand.
Khi một người đàn ông nhận thức rằng mình đã chết, ông thấy Thượng Đế/Chúa đến gần hơn với một cái va-li trong tay.
God said: Alright son, it’s time to go.
Thượng Đế bảo: Nầy con, đã đến lúc đi rồi.
Surprised the man responded: Now? So soon? I had a lot of plans...
Ngạc nhiên, người đàn ông trả lời: Bây giờ sao? Mau quá vậy? Con có nhiều dự định...
- I'm sorry but it’s time to go.
Rất tiếc nhưng đã đến giờ đi rồi.

- What do you have in that suitcase? the man asked.
Người đàn ông hỏi: Thượng Đế có gì trong cái va-li đó vậy?
God answered: Your belongings.
Thương Đế trả lời: Những gì thuộc về nhà ngươi.
- My belongings? You mean my things, my clothes, my money?
Những gì thuộc về con? Ý Thượng Đế muốn ám chỉ những đồ đạc, áo quần, tiền bạc của con?
God answered: Those things were not yours; they belonged to the earth.
Thượng Đế trả lời: Những cái đó đã không phải của nhà người; chúng thuộc vào trần gian.

- Is it my memories? The man asked.
Người đàn ông hỏi: Có phải nó là ký ức của con?God answered: Those never belonged to you; they belonged to Time.
Thượng Đế trả lời: Những cái đó đã không bao giờ thuộc về nhà người; chúng thuộc vào Thời Gian.
- Is it my talents?
Có phải là những tài ba của con?God answered: Those were never yours; they belonged to the circumstances.
Thượng Đế trả lời: Những thứ đó đã không bao giờ là của nhà ngươi; chúng tuỳ thuộc vào những tình huống.

- Is it my friends and family?
Có phải là các bạn và gia đình?God answered: I'm sorry they were never yours; they belonged to the path.
Thượng Đế trả lời: Rất tiếc chúng đã không bao giờ là của nhà ngươi; họ thuộc vào con đường (mà nhà người đã đi qua).

- Is it my wife and son?
Có phải là vợ và con trai của con?God answered: They were never yours; they belonged to your heart.
Thượng Đế trả lời: Họ đã không bao giờ là của nhà ngươi; họ thuộc vào trái tim của nhà ngươi.

- Is it my body?
_ Có phải là thân xác con?God answered: that was never yours; it belonged to the dust.
Thượng Đế trả lời: Cái đó đã không bao giờ là của nhà ngươi; nó thuộc vào cát bụi.
-Is it my soul?
_ Có phải là linh hồn của con?
God answered: No, that is mine.
Thượng Đế trả lời: Không, cái đó là của ta.
Full of fear, the man took the suitcase from God and opened it just to find out the suitcase was empty.
Đầy sợ hãi, người đàn ông lấy cái va-li từ Thượng Đế/Chúa và mở nó ra mà chỉ thấy nó trống trơn.
With a tear coming down his cheek, the man said: I never had anything???
Với một giọt nước mắt lăn xuống gò má, người đàn ông thốt lên: Con đã chẳng có gì cả sao???
God answered: That is correct, every moment you lived were only yours.
Thượng Đế trả lời: Đúng đó, chỉ mỗi thời gian ngắn ngủi nhà người đã sống là của nhà ngươi.
Life is just a moment--A moment that belongs to you. For this reason enjoy this time while you have it.
Cuộc đời chỉ là thời gian ngắn ngủi--Một thời gian ngắn ngủi thuộc về bạn.
Don't let anything that you think you own stop you from doing so.
Đừng đề bất cứ cái gì bạn nghĩ rằng bạn làm chủ ngăn bạn làm như thế.
Live Now!
Hãy sống bây giờ!
Live your life!
Sống đời của bạn!
Don't forget to be happy; that is the only thing that matters.
Đừng quên sống hạnh phúc; đó mới là điều đáng quan tâm.
Material things and everything else that you fought for stay here.
Những gì vật chất và mọi thự khác mà bạn tranh đấu ở lại đây.
YOU CAN'T TAKE ANYTHING WITH YOU...
BẠN KHÔNG THỂ MANG BẤT CỨ GÌ THEO BẠN ...

Share this reflection with anyone you love or appreciate. Enjoy every second you live.
Hãy san sẻ quan điểm nầy với bất cứ người nào mà bạn thương yêu hay quý báu. Hãy hưởng thụ mỗi giây bạn sống.
Sưu Tầm từ email của bạn
"Son Dang" 



CHÍNH LÚC CHO ĐI LÀ LÚC ĐƯỢC NHẬN LÃNH

                  

Một cậu bé xuất hiện trước cửa hàng bán chó và hỏi người chủ cửa hàng: “Giá mỗi con chó là bao nhiêu vậy bác?”
Người chủ cửa hàng trả lời: “Khoảng từ 30 tới 50 đô la một con!”
Cậu bé rụt rè nói: “Cháu có thể xem chúng được không ạ?”
Người chủ cửa hàng mỉm cười rồi huýt sáo ra hiệu. Từ trong chiếc cũi, năm chú chó con bé xíu như năm cuộn len chạy ra, duy có một chú bị tụt lại sau khá xa. Ngay lập tức, cậu bé chú ý tới chú chó chậm chạp, hơi khập khiễng đó. Cậu liền hỏi: “Con chó này bị sao vậy bác?”
Ông chủ giải thích rằng nó bị tật ở khớp hông và nó sẽ bị khập khiễng suốt đời. Nghe thế, cậu bé tỏ ra xúc động: “Đó chính là con chó cháu muốn mua”.                                    
Chủ cửa hàng nói: “Nếu cháu thực sự thích con chó đó, ta sẽ tặng cho cháu. Nhưng ta biết cháu sẽ không muốn mua nó đâu”.
Gương mặt cậu bé thoáng buồn, cậu nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng và nói: “Cháu không muốn bác tặng nó cho cháu đâu. Con chó đó cũng có giá trị như những con chó khác mà. Cháu sẽ trả bác đúng giá. Thực ra, ngay bây giờ cháu chỉ có thể trả bác 2 đô la 37 xu thôi. Sau đó, mỗi tháng cháu sẽ trả dần 50 xu được không ạ?”
“Bác bảo thật nhé, cháu không nên mua con chó đó”, người chủ cửa hàng khuyên. “Nó không bao giờ có thể chạy nhảy và chơi đùa như những con chó khác được đâu.”
Ông vừa dứt lời, cậu bé liền cúi xuống vén ống quần lên, để lộ ra cái chân trái tật nguyền, cong vẹo được đỡ bằng một thanh kim loại. Cậu ngước nhìn ông chủ cửa hàng và khẽ bảo: “Chính cháu cũng chẳng chạy nhảy được mà, và chú chó con này sẽ cần một ai đó hiểu và chơi với nó.”Dan ClarkChuyện tiếp theo...

                    Cậu bé và con chó... 

Cậu bé, với chiếc chân trái phải mang khung thép trong suốt bốn tháng qua, về đến nhà, trên tay ôm một chú cún con. Chú cún này bị tật ở xương hông, nên chỉ có thể đi được những bước khập khiễng.
                      
Việc cậu bé chọn mua một chú cún bị tật khiến bố mẹ cậu vừa ngạc nhiên, vừa xót xa vì thương cảm. Nhưng điều khiến họ ngạc nhiên hơn nữa, đó là từ ngày có người bạn mới, cậu bé như trở thành một con người khác, lúc nào cũng tươi vui, tràn đầy hy vọng.
Ngay từ ngày đầu tiên đón chú cún về nhà, cậu bé đã cùng mẹ đến gặp bác sĩ thú y để tìm ra cách chữa trị tốt nhất cho cún con. Bác sĩ khuyên rằng, nếu cậu bé chịu khó xoa bóp, kéo căng chân cún đều đặn mỗi sáng và dắt chú đi dạo ít nhất một dặm mỗi ngày thì các cơ xung quanh chiếc hông bị vẹo của cún con sẽ dần trở nên mạnh khỏe. Cơ may trở lại bình thường của cún con là hoàn toàn có thể và tùy thuộc rất nhiều ở cậu bé.
       
Mặc dù chú cún cứ rên rỉ khó chịu mỗi lần cậu bé xoa bóp chân cho chú, và dù cậu luôn cảm thấy chân trái đau nhức mỗi khi dẫn cún đi dạo, nhưng trong suốt hai tháng trời, cả hai đã nghiêm túc tập luyện theo chế độ phục hồi dành riêng cho họ. Vào tháng thứ ba, cả hai đã có thể đi được ba dặm mỗi sáng trước khi cậu bé đến trường mà không hề cảm thấy đau chân tí nào.
Vào một sáng thứ bảy, khi cả hai đang trên đường trở về sau buổi tập như thường lệ, thì bất thình lình, một chú mèo nhảy ra khỏi bụi cây bên đường khiến cún con hết sức hoảng hốt. Chú nhảy chồm lên, giật tung dây xích ra khỏi cổ rồi phóng như tên bắn ra giữa dòng xe cộ. Cún con va phải một chiếc ô tô, bị hất tung lên vệ đường. May mắn thay, chú chó vẫn còn thoi thóp thở. Ghì chặt người bạn nhỏ yêu thương vào lòng, cậu bé đi nhanh về nhà, không để ý thấy khung thép bên chân trái của mình đã boong ra tự lúc nào.
                  
Mẹ cậu tất tả đưa chú chó đến viện thú y. Trong khi cậu bé đang lo lắng chờ đợi bên ngoài, mẹ cậu ôm cậu vào lòng, nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Con không để ý thấy điều gì ư? Con đã có thể đi lại bình thường được rồi đấy!
- Sao lại như vậy được hả mẹ? - Cậu bé ngạc nhiên.
- Con trai của mẹ, con bị viêm tủy xương - Người mẹ giải thích. - Căn bệnh này khiến chân con ngày càng yếu, nhưng nó không thực sự là một căn bệnh nan y nếu con quyết tâm vượt qua nỗi đau đớn và tích cực tập luyện hàng ngày. Con biết điều ấy, nhưng con lại không tin vào chính mình. Con luôn chống cự không để bố mẹ giúp con điều trị, cả bố và mẹ cũng thực sự không biết mình nên làm gì nữa. Nhưng chú cún con đã làm thay đổi mọi thứ. Kỳ diệu thay, khi con giúp chú chó, con cũng đang tự giúp chính mình để trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng mổ hé mở. Bác sĩ thú y bước ra tươi cười thông báo:
- Cháu có thể yên tâm, chú chó của cháu sẽ sớm khỏe lại thôi!
Chuyện xảy ra ngày hôm đó đã để lại trong cậu bé một bài học sâu sắc, đó là khi cho đi cũng chính là lúc chúng ta nhận được; lúc quên mình là lúc chúng ta tạo nên những điều kỳ diệu của cuộc sống.


(danong.com)

No comments:

Post a Comment